Đang tải dữ liệu
Đang tải dữ liệu...


Đời và Thơ
Đăng nhập
CÓ TIỀN KHÁT DANH. CÓ DANH THÈM ĐỊA VỊ. CÓ ĐỊA VỊ phải có đẳng cấp rạng danh

Đẳng cấp & Chính khách

14/08/2012 06:56' AM
Đẳng cấp là khái niệm dễ ngộ nhận. Thường gắn với người có 'Tầm cao' trong xã hội, với các tiêu chí :
- Con đường tiến thân mà XH ngưỡng mộ, học tập
- Tầm cao Văn hóa vươn tới trong mọi ứng xử
- Cam kết với tư cách cao nhất về trách nhiệm cá nhân
- Tính chính thống trong công tác và kỷ luật TC
- Sự nghiệp công ích theo đuổi và cống hiến
Với Chính khách, hội tụ, quy chiến ở hai phương diện lớn : Công trạng hiển hách làm Đất nước hùng cường. Tăng cường vị thế Quốc tế của Đất nước cùng với ảnh hưởng to lớn của họ
 
Muối & Nước đó là sự giản dị và cơ bản nhất của cuộc sống !

Thơ về Muối & Nước

27/06/2012 10:45' PM
Muối & Nước đều là thứ giản dị nhất góp phần quan trọng bậc nhất làm nên cuộc sống và chứa đựng tinh thần sống của con người. Muối là sự hòa kết , Nước là lưu chảy...làm nên điều cơ bản nhất của sinh thái....Muối & Nước gần gũi với tất thảy....Trong các bài viết, bài thơ của mình...tôi hay sử dụng nghĩa rộng của các từ , không thuần túy như chú giải trong từ điển. Ví dụ từ 'Con' ngoài nghĩa: đứa con của mình, tôi còn ngụ ý về nhân văn, sự nhân bản của chính mình, là hình ảnh tương lai của chúng ta trong dòng thời gian, ngay cả khi đã qua đời...Cũng như vậy 'Muối & Nước' không chỉ mang nghĩa của chính nó...
 
Đi dưới Trời, gắng trôi qua Đời, về với Đất...

Tự sự của dòng Suối

28/05/2012 11:48' AM
Tôi ví mỗi đời người như dòng suối nhỏ, chứa đựng triết lý toàn vẹn sâu sắc của Nước hòa vào quy luật của Trời Đất Người. Hôm nay tình cờ cầm trên tay tập thơ vụn của Đổng Đức Bốn, trong đó có hai câu lục bát : Hiểu tôi chỉ ngọn núi cao / thương tôi chỉ một vì sao trên trời. Tôi bừng cảm và liên tưởng đến ý nghĩ về con sông dòng suối đời người. Nhà thơ Đổng Đức Bốn đã qua đời, tôi mạn xin phép mượn hai câu đó để khởi nguồn bài thơ này của mình thể hiện nhân sinh quan của mình mà liên thông thành tư tưởng với đời sống...
 
Ta có thể chết, nhưng Niềm sống chẳng hề vơi

Tự tình hành trình sống

22/05/2012 11:34' AM
Tôi viết nhiều thơ....ở các thể loại, từ đồng dao 4 câu, lục bát, Đường luật...đến trường ca nhịp điệu trùng điệp...như 'bước chân trên dải Trường Sơn'.... nhưng cũng đúng với tinh thần đó là : 'Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình' ! Bài thơ này tôi viết 5 ý, mỗi ý hai dòng đối nhau về câu từ...như một cách thể hiện những đa diện trong thời gian / không gian cuộc sống, hợp với 'Tứ' của đầu đề bài. Muốn gói trong đó những Ý / Tứ / Thần của dòng suối cuộc sống cố gắng với mạch nguồn trôi chảy trở về với Luân Vũ, cho dù có khi kinh sợ vách cao vực thẳm, hay khi khô kiệt mệt nhoài
 
Sông ơi trôi đi...Người ơi trong đi...

Suy tư về sông Tô Lịch !

04/05/2012 10:16' AM
Tôi biết mỗi ngày, bao nhiêu người phải đổ mồ hôi từ nắng sớm đến sương tối để mưu sinh vất vả, chèo chống, toan lo khốn khó, vì người khác...mong được chút bình yên trong trẻo.....Nhưng cũng có kẻ chỉ nhận bao điều tốt mà ko có được điều gì hay cho người, thậm chí bao nhiêu tốt đẹp giành cho họ cũng không khiến họ bớt xấu đi được ! Tôi hàng ngày đi qua con sông Tô Lịch, suy tư phản tỉnh... mong cuộc sống được chút tươi đẹp hơn, mong con sông trong trở lại, mong ai đó bớt xấu đi...Người ta đã có thể phục sinh cho dòng Cheongguye, tôi cho rằng trước đó họ đã thay đổi cách sống, cách làm việc đi đến sự tốt đẹp...Chúng ta hy vọng điều đó, ở nước mình, trước hết là sự thay đổi của những Quan chức !
 
Trang đầu
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30
31
32
33
34
35
36
37
Trang cuối
Về đầu trang   
Liên kết web

Chia sẻ Tín điều