Đang tải dữ liệu
Đang tải dữ liệu...


Truyện và ChuyệnHành trình suy ngẫmĐời và ThơBài giảng và trao đổiLiving in TimeData
Đăng nhập
Đừng tan chảy mà ngập lụt địa cầu

Anh là Miền băng giá

Nguyễn Tất Thịnh09:48' AM - Thứ hai, 15/12/2014
Ở cực Địa Cầu, trồi lên từ đáy biển
Mênh mông gió, hoang vu lạnh triền miên
Đến ánh sáng cũng giòn gãy vì băng giá
Những con sóng thần xô vào biến thành trắng xóa


Nơi đó làm đông máu tỉ người tranh đấu bon chen
Vẫn cô độc, dù nhân gian chinh phục khắp Thiên thanh
Em đến trên hành trình khát vọng mong tìm kiếm
Thế mà Anh…như nơi đó…chính là Anh ….


Em vốn chỉ mơ về những miền Ngát Xanh
Rừng bốn mùa và Đại dương lãng mạn quá
Biết về Anh, em sưởi lên Tình yêu bớt xa lạ
Chẳng thể làm tan Anh dù đốt hết cả chân thành
….

Em đã sống hết mình, tự bảo lòng gắng chịu nổi
Giờ chỉ còn là mẩu tuyết lẫn vào Anh lạc lối
Đợi tiếng cựa mình từ Anh tan ra một dòng chảy
Đưa em trong vần vũ trở về với Đất lành
….


Số lượt đọc:  277  -  Cập nhật lần cuối:  15/12/2014 10:47:27 AM
  Trao đổi/Nhận xét/Bình luận:Tổng số:  1
Cảm ơn anh! Băng Xuân
Nguyễn Lạ  - Email:  linh112006@gmail.com   (30/12/2014 11:40:10 PM)
Mùa Xuân Anh muôn thuở
Trao đến em yên lành
Hiểu em từng hơi thở
Nối nụ cười ngát xanh

Anh dịu dàng đến thế
Khiến gió bão mơn man
Mềm tan những khô cành
Nảy lộc chồi biếc xanh

Xuân Anh vào Đông Em
Chảy suối nguồn tươi mới
Cỏ cánh đồng hoang dại
Thành hoa vàng dẫn lỗi

Băng giá cũng tan thôi
Tràn Đất lành muối mặn
Rồi bờ Em cát trắng
Khát mãi mùa Xuân anh.
  Ý kiến của bạn:
Liên kết web

NGUYỄN TẤT THỊNH (Kim Bạch Kim)

Tìm kiếm
Tìm kiếm nâng cao
Chia sẻ Tín điều