Đang tải dữ liệu
Đang tải dữ liệu...


Truyện và ChuyệnHành trình suy ngẫmĐời và ThơBài giảng và trao đổiLiving in TimeData
Đăng nhập
Cách ngôn là cách Bạn phát biểu nhận thức của mình về Cuộc sống

CÁCH NGÔN - VỪA ĐI ĐƯỜNG VỪA GHI CHÉP

Nguyễn Tất Thịnh11:52' AM - Thứ tư, 25/05/2011


1. Nhạn quá trường không - ảnh trầm lưu thủy – Nhạn vô di tích chi ý – Thủy hữu lưu ảnh chi tâm – Chả Biết Ai
2. Trầm cảm là một trạng thái tình cảm đã hóa nặng, cô đọng lại ( thể tích nhỏ đi mà trọng lượng lớn ), chìm xuống, không chuyển hóa được sang các dạng khác mà thành bức xúc – Nguyễn Tất Thịnh
3. Không có sự nghiệp lớn nếu không vượt qua những thử thách lớn – Vonte
4. Biết chu đáo với việc nhỏ mọn nhất với tầm xa rộng sẽ biết lo toan cho việc đại sự – Lã Đông Lai
5. Trọng người giỏi mà vọng người thường, khen người hay mà thương người dở - Ngạn ngữ Anh
6. Hai bên cùng hối thì không có cái giận nào mà không tan, Hai bên cùng ưa thì không có cái gì là không hợp, Hai bên cùng giận thì không tai vạ gì mà không - Lã Khôn
7. Dưới ánh mặt trời càng bay cao thì càng không thấy cái bóng của mình, chỉ có trời xanh mới là đáng kể – Nguyễn Tất Thịnh
8. Than vãn về mình là kẻ thua cuộc. Than vãn về người là kẻ yếm thế . Than vãn về đời là kẻ bi quan…Nhưng đôI khi than vãn thế là Người thường vậy – Nguyễn Tất Thịnh
9. Nguồn gốc những sầu thảm của ta thường ở trong những làm lẫn của ta – Matxilong
10. Hãy băt đầu từ ngày hôm nay – bắt đầu từ chính mình – Hãy bắt đầu từ việc nhỏ – bắt đầu từ những điều có thể – thậm chí bắt đầu như chỉ để bắt đầu – Tất Thịnh
11. Không có mục đích không làm được gì cả, Không làm nên điều vĩ đại nếu mục đích tầm thường – Didơro
12. Làm được điều phi phàm không phải bởi đột nhiên có thể trong lúc nguy cấp mà do rèn luyện mà thành bản lĩnh đó thôi – Nguyễn Tất Thịnh
13. Khí kiêng nhất là hung hăng, Thần kiêng nhất là tự đắc, Tâm kiêng nhất là hẹp hòi, Tài kiêng nhất là chòi vói, Nói kiêng nhất là sướng miệng, Làm kiêng nhất là nửa vời – Lã Khôn
14. Người quân tử ta nên thân song không nên quá chiều mà phụ họa, người tiểu nhân ta nên tránh song không nên ruồng rẫy hận thù – Thân Hàm Quang
15. Ai cũng biết đến lợi mới là lợi mà chẳng biết đến hại cũng là lợi. Ai cũng biết đến hại mới là hại mà chẳng biết có lợi cũng là hại – Khuyến Giới Toàn Thu
16. Có 3 điều khó khăn nhất: Giữ được điều bí mật, quên đi sự xúc phạm và biết dùng thời gian rỗi có ích – Xilô
17. Nhà chuyên nghiệp là người có thể hoàn thầnh công việc của mình tốt nhất ngay cả khi anh ta không cảm thấy muốn làm việc đó – Alixe Cuk
18. Hãy hành động theo tư tưởng và hãy có tư tưởng khi hành động – H. Becxon
19. Trong mọi việc phải kiên trì 3 cội nguồn: sự thật, trung thực và hữu ích – G. F. Macmôten
20. Cá chán vực sâu ra chỗ nông nên mắc phải chài lưới, chim muông chán rừng rậm xuống đồng bằng mà mắc phại cạm chông – Hàn Thi Ngoại Truyện
21. Người lạc quan tìm thấy ánh sáng trong bóng tối, kẻ bi quan lại thổi tắt lửa trong bóng đêm – Mien de Pierơ
22. Nếu có kẻ nào bảo với anh rằng anh có thể giàu sang mà không cần học thức, lao động và tiết kiệm thì anh nên tránh xa hắn đi – Laybe
23. Khi biết đó là điều nên, hãy cố làm hết sức, nếu điều anh gặt hái được không phải là sự thành công thì cũng biết quí những gì của mình – Chả Biết Ai
24. Muốn làm được việc lớn thì phải sống như không bao giờ chết được – L. Vovơnac
25. Chết cũng khó như sống vậy. Sống lành mạnh thì chết lạc quan –Nguyễn Tất Thịnh
26. Núi cao bởi không từ những viên đá nhỏ, biển rộng bởi đón nhận muôn nguồn nước đổ vào – Quốc Sách
27. Đi mãi thì sẽ thành đường, có đi thì có đến,gõ cửa sẽ mở – Mastiơ
28. Mất tiền là mất ít, Mất thời gian là mất nhiều, mất niềm tin là mất tất – Fađơrơ
29. Dù mặt biển có bão tố triều dâng nhưng dưới đáy sâu có bao nhiêu ngọc quí – H. Hainơ
30. Con người dễ sa vào 2 bi kịch nếu không thỏa mãn ước muốn và khi thỏa mãn được nó – O. Oaidơ
31. Tình nên nhiệt, tính nên hòa, tâm phải thiện, trí cần thông –Chả Biết Ai
32. Thử thách có ý nghĩa nhất với con người là phải dám sống chứ không phải là dám chết – Anfieri
33. Lao động giúp ta tránh được 3 thứ bệnh: nghèo hèn, buồn chán và tệ nạn - Vonte
34. Có lòng thành thật mà không biết quyền biến cũng là điều dẫn đến nguy vong – Diêm Thiết Luận
35. Hãy hi vọng về những điều tốt nhất nhưng hãy chuẩn bị cho những điều xấu nhất – Tục ngữ Anh
36. Không lên núi cao sao biết cái lo ngiêng ngả, không xuống vực sâu sao biết cái lo đắm đuối, không ra biển lớn biết thế nào được nỗi trăn trở xôn xao – Mạnh Tử
37. Thấy ngưới cứ bảo rằng khó , mình không đi sao biết khó thế nào ! Nao gặp khó rồi cũng có chết đâu…đi tiếp đi…- Nguyễn Tất Thịnh
38. Càng mạnh mẽ càng hiền hòa, càng giỏi giang càng khiêm tốn, càng ngu si càng kiêu ngạo – Ngạn ngữ Anh
39. Kim vì cứng mà hay gẫy, nước vì mềm mà được toàn – Bão Phác Tử
40. Biết phòng xa thì cai quản người, không biết phòng xa thì để người cai quản – Diêm Thiết Luận
41. Không nên quá trang trọng lúc bắt đầu làm một việc gì, chỉ nên trang trọng khi hoàn thành công việc – W. Gớt
42. Tương lai không thuộc về người thông minh nhất mà thuộc về người siêng năng và lạc quan nhất – Maovezin
43. Không kho báu nào quí bằng học thức, hãy tích lũy khi còn đủ sức – Rudaki
44. ở đâu sự ngu ngốc được ca tụng như sự mẫu mực thì ở đó trí tuệ bị coi là mất trí – W. Gớt
45. ý chí đó là sức mạnh để bắt đầu công việc một cách đúng lúc - Êmecxơ
46. Trong tranh luận khi chân lí bị bỏ quên thì người không ngoan nhất là biết chấm dứt tranh luận – Tonxtoi
47. Không ai đợi trời sáng mới thắp đèn - Đừng nguyền rủa bóng đêm mà hãy biết thắp lên ngọn lửa – Nguyễn Tất Thịnh
48. Con đường gần nhất để vượt qua gian nan là đi xuyên qua nó – Amonimut
49. Chớ lo người ta không biết mình, chỉ lo mình chẳng biết người biết ta. Đừng mất thời gian ai oán kẻ khác thật tiểu nhân, thôi thì ta cư là Quân tử đi có hơn không – Nguyễn Tất Thịnh
50. Không nghèo gì bằng thiếu tri thức, không gì hèn bằng thiếu trí – Uông Cách
51. Có Chân mới có Thực, có Thực mới có Thiện, có Thiện mới có Đức, có Đức mới An Hòa, nhìn đâu cũng thấy Đời đẹp – Nguyễn Tat Thịnh
52. Cánh tốt nhất để có uy tín với người khác là hãy trở nên có ích với họ – M. Epsenbac
53. Tốt bao nhiêu cũng thiếu, xấu một chút cũng thừa ( Hình như lại là Mình nói thì phải )
54. Học mà không suy nghĩ thì luôn u tối, suy nghĩ mà không học thì luôn nghi ngờ, nghi ngờ mà không có học sẽ trở thành điên – Ngạn ngữ
55. Viết những điều sẽ làm, làm những điều đã viết, viết lại những điều đã làm , đó là cách tốt nhất để kế hoạch, kiểm soát, đánh giá công việc của mình – ( Quan điểm quản lí )
56. Vàng lấy từ ý tưởng con người là vô cùng còn vàng lấy lên từ lòng đất là hạn chế – Napoleon
57. Đừng nên sống theo điều ta muốn hãy sống với điều ta có thể – Ngạn ngữ
58. Giản dị là giới hạn tột cùng của sự từng trải và là nỗ lực tột cùng của thiên tài – G. Xăng
59. Người ta chỉ bình yên khi sống và cư xử đúng với những điều mình có, hướng tới Bình thường sống với mọi điều, Bình tĩnh với các biến cố, Bình thản với sự thay đổi, Bình an với việc đã làm – Nguyễn Tất Thịnh
60. Muốn mang vòng nguyệt quế thì ít ra anh phải có cái đầu – Ngạn ngữ ý
61. Biết hay mà không tin gọi là dại, biết dở mà không chữa gọi là mê - Danh ngôn Đức
62. Không bay lên thì biết sao trời rộng, biết trời rộng sao lại cố bay lên, hoài bão nào chẳng chịu ngủ yên, ở trên cao có đêm đâu mà ngủ, ta tuyệt vời với trí tuệ thần tiên – Nguyễn Tất Thịnh
63. Người ta phải giữ mình sáng suốt nhưng đừng đánh giá cao sự thông minh và càng không nên xem người khác là kem thông minh hơn mình – Nguyễn Tat Thịnh
64. Người có văn hóa thi trong đau khổ, thu thiệt vẫn thăng hoa. Kẻ vô đạo chết chìm trong ân sủng ma Tạo hoá đã ban cho họ – Nguyễn Tất Thịnh
65. Ma quỉ, Diêm vương là hình tượng mà con người gán với sự trả thù của Trời Đất đối với những điều xấu xa do con người gây nên với đồng loại. Vậy hãy tin đi, hãy sợ đi để mà bớt ngông cuồng – Nguyễn Tất Thịnh
66. Sự vị kỉ trở nên nguy hiểm khi chúng ở tầng cao quyền lực. Sự giàu có đáng sợ hơn nhiều khi chúng ở tầng thấp. Đặc điểm chung đều vay mượn đạo đức, dùng đạo đức để đánh nhau – Nguyễn Tất Thịnh


67. ( Trích Những Người Khốn Khổ – Victor Hugo – Tat Thịnh thêm thắt ơ chỗ ghi chữ đậm ) ...Cháu ạ, mày bước vào cuộc đời cần cù bằng con đường lười nhác. Chà, mày tuyên bố mày là kẻ ngồi rỗi ư ? chuẩn bị mà làm việc đi. Mày có thấy một cái máy đáng sợ là cái máy cán không ? Phải coi chừng, nó là một thứ hung dữ và ác ngầm. Nó mà túm được cái chéo áo của mày là mày sẽ bị cuốn ngay vào. Cái máy cán ấy là sự lười nhác. Vẫn còn đủ thì giờ, Đứng lại và chạy tránh xa nó. Nếu không thì hết, nó sẽ cuốn mày vào và nghiền nát, bị cuốn vào rồi thì không còn hi vọng gì nữa. Đi làm việc đi, đồ nhác ! Đừng có ăn không nữa, quân ăn bám. “Hãy tìm nghề mà sinh nhai, làm một công việc, thực hiện một bổn phận, mày không muốn à ? Làm việc như mọi người mày cho là chán phải không ? Làm việc là một qui luật. Kẻ nào chốn tránh lao động vì cho là buồn chán thì sẽ phải lao động như một hình phạt. Mày không muốn làm thợ thì mày sẽ làm nô lệ. Lao động chỉ buông tay này của mày để tóm lại tay kia mà thôi. Mày không muốn làm bạn nó thì sẽ làm tôi mọi cho nó. À, mày không muốn sự mệt mỏi bình thường của người lương thiện, thì mày sẽ phải đổ mồ hôi của kẻ đọa đày. Chỗ nào mà người ta ca hát thì mày rên xiết, người ta ăn uống đàng hoàng thì mày phải ăn uống dấu diếm như một con chó hoang. Lúc ấy đứng ở xa và dưới thấp, thấy người khác làm việc thì mày cảm thấy dường như họ đang nghỉ ngơi.” Anh thợ cày, người thuỷ thủ, cô thợ giặt, bác thợ rèn hiện ra trong ánh sáng chẳng khác gì những người được hưởng phúc trên cõi thiên đường ! Chao ôi, cái đe cái búa chứa đựng biết bao nhiêu là ánh sáng ! Cầm cái cày, bó lúa mới vui làm sao, chiếc thuyền tung tăng trước gío mới vui thú làm sao. Trong khi ấy, vì mày là thằng lười biếng, mày phải cuốc, phải kéo, phải lăn, phải bước tới trong tiếng xiềng tròng vào cổ mày, nghiến vào tâm can mày và mày sẽ là con ngựa tải trong cỗ xe địa ngục
ồ, mục đích của đời mày là chẳng làm gì cả ? Thế thì máy sẽ không có lấy một giờ phút được yên thân. Mày phải làm mọi cái trong hãi hùng, trong sự đe dọa của bóng tối, trong sự thúc ép của sự độc ác. Mày sẽ không cầm nổi một cái gì mà không cảm thấy tiếng răng rắc của hiểm nguy. Cái gì người ta coi nhẹ như lông thì với mày nặng như núi. Mày không có cách gì hiểu được ý nghĩa của tiếng cười, sự bình thản của mọi người. Tiền trong tay mày sẽ trở thành thứ đày ải mày nhanh hơn vào bệnh tật và vào địa ngục. Mày hô hấp, mày cử động, khiến mày sợ hãi như phải vác nặng khói trăm cân. Bất kì ai muốn ra đường là họ chỉ việc nhẹ nhàng đẩy cửa là đi ra đường. còn mày ? Mày sẽ phải phải trèo tường đục vách. Người ta xuống thanh gác. còn mày sẽ phải lấy khăn trải giừơng xé ra, chắp từng mảnh để kết thành dây, mở cửa sổ, đu người ở đầu dây để tụt xuống, rồi mày đu người ở cuối đầu dây kia giữa lưng chừng trời. Lúc ấy lại là đêm, sấm sét, dông tố. Sợi dây quá ngắn thì mày chỉ còn có cách nhảy bừa xuống, từ độ cao bao nhiêu ? Không biết. Rơi xuống cái gì ? Không biết. Rơi xuống cái không biết, thế thôi. Hoặc là mày phải liều chết để thoát qua ống khói đen kịt khói nóng mà thoát ra ngoài vơi thân thể rách toác, hoặc phải trườn trong lòng cống thối để thoát ra một bãi rác lầy khiến mày mỗi lần cầm miếng bánh trộm cắp được lên ăn mà tởn đến già. Tao không thèm kể cho mày bao nhiêu chuyện khác của cảnh tù đày: phải vác những phiến đá nặng trăm cân cheo leo trên tường thành, chuyện phải nuốt những đồng xu kim loại trong người để chờ dịp moi nó ra mà làm một công trình đáng sợ biến nó thành cái cái cưa nhỏ xíu mỗi ngày cưa một chút song sắt, tiếng cưa dấm dúi cứa mòn cuộc đời khốn nạn của chính mày hơn là sẽ đem lại cho mày một hi vọng sẽ thoát khỏi bóng tối nhìn ánh sáng mặt tròi. Mà thấy ánh sáng mặt trời để làm gì, khi mỗi một ngày là một ngày mày thoi thóp, nín thở trong trốn tránh. Mày sẽ học được đức kiên nhẫn, sự khéo léo và mày thấu hiểu được giá trị của giọt mồ hôi nhưng trong hoàn cảnh tuyệt vọng, mà phần thưởng của nó chỉ là bốn bức tường ẩm ướt tôi đen của xà lim.
Lười nhác ư ? Ăn chơi ư ? Hai thứ ấy là vực thẳm mà mày đang hăm hở bước tới mà không hay biết.. Mày quyết định không lao động ư ? Thật là một quyết định rùng rợn. Mày biết không: ăn bám vào máu thịt xã hội, sống vô dụng nghĩa là sống hại cho nhân quần, lối sống như thế chỉ đưa người ta đến khốn khổ. Mày muốn sống sướng cho bản thân mày mà không lao động thì sự tồn tại của mày giống như một con rận, sớm muộn cũng bị người ta bóp chết. Mày chỉ nghĩ đến ăn ngon, uống cho thích, ngủ cho khoẻ mà không làm gì thì mày chỉ có bánh mì đen, nước lã và giường gỗ của xã lim, chân mày bị xiềng làm tê dại xương khớp và chính mày chỉ biết làm bạn với bọn rận rệp, chuột cống và dán hôi. Người ta đi thì mày phải bò, người ta ngủ trong nhà thì mày phải dầm mình trong cỏ lác đầm lầy. Người ta ăn miếng bánh mì của sự lao động còn mày có thể ăn miếng thịt của sự ăn cắp, nhưng đó không còn là miếng thịt nữa, mà là sự ám ảnh, là mày phải nuốt vào cái quả đắng cho đời con cháu mày mà thôi. Mày có thể cười nhưng đó chính là tiếng hú của món nợ truyền kiếp ám ảnh từ trong tâm can mày. Mày có thể vui nhưng đó chính là sự nhảy nhót của ma quỉ hiện trên những cơ thịt nét mặt của mày, là điềm báo rằng chúng không thích thú gì cái lối thể hiện của mày bởi vậy sớm muộn mày cũng sẽ nhận được sự trả thù của chúng. Bộ quần áo comple mà mày mặc, nước hoa mày dùng, mái đầu chải dầu bóng, dây chuyền vàng trên cổ, mày định lẩn vào những người lịch sự, thì người ta sẽ lôi mày ra khoác cho mày bộ quần áo sọc đỏ, cạo trọc đầu mày và tròng mày vào xiềng sắt hoặc sợi dây treo cổ.
Thôi đi, mày nhầm đường rồi. Hãy nhớ cái nghề nặng nhọc nhất là nghề ăn cắp, cái đen tối nhất là muốn hưởng thụ mà không muốn làm gì có ích, cái đáng sợ nhất là mày đang làm hại cho mày, cho xã hội với một vẻ dương dương tự đắc. Suy cho cùng làm người lương thiện ít rủi ro hơn làm thằng ăn cắp, làm người lao động sung sướng hơn làm người không làm gì. Mà này mày cần gì nhỉ ? tiền à ? Đây, cầm lấy, không phải là cho không mày mà là để đổi lấy sự đồng ý ngẫm nghĩ của mày về những điều tao nói. ( Những người khốn khổ – Victor Hugo )

Số lượt đọc:  2694  -  Cập nhật lần cuối:  18/07/2011 09:41:18 AM
  Trao đổi/Nhận xét/Bình luận:Tổng số:  6
Kiến thức cô đọng
Hà Anh Tuấn  - Email:  haanhtuan@dtavietnam.vn   (13/07/2012 11:35:44 AM)
Em cảm ơn Thầy nhiều, những câu nói thật bất hủ và ý nghĩa, em thích nhất câu số 62: Không bay lên thì biết sao trời rộng, biết trời rộng sao lại cố bay lên, hoài bão nào chẳng chịu ngủ yên, ở trên cao có đêm đâu mà ngủ...
Thật Tuyệt.
KZKZPjRGcjcu
gwuhrz  - Email:  yfdxee@jncltl.com   (09/07/2012 04:26:23 AM)
ojKaUo , [url=http://nllbeilrzvcz.com/]nllbeilrzvcz[/url], [link=http://lbgkvswwpeul.com/]lbgkvswwpeul[/link], http://tiwiodsligxy.com/
PMucTGbAfHgiMUFkbB
xqnjfpbd  - Email:  ccqqhy@myjtnw.com   (08/07/2012 09:02:31 PM)
Mt0d5A <a href="http://kqpyqkwjpwfe.com/">kqpyqkwjpwfe</a>
bWxZOnANpfdsxhOm
hdtegfk  - Email:  eswnul@vpwtws.com   (08/07/2012 01:02:26 AM)
r1mqfP , [url=http://jzvkkounholk.com/]jzvkkounholk[/url], [link=http://jtbnugalddia.com/]jtbnugalddia[/link], http://nqdubonihirb.com/
FcmpvJlxSFvmH
cyscjos  - Email:  ziwgrz@uqvrmw.com   (07/07/2012 09:06:05 AM)
CYH9Ri <a href="http://kjbaeyzhszml.com/">kjbaeyzhszml</a>
JGYBBfMTOI
Sultan  - Email:  info@tracpolska.com   (05/07/2012 10:23:37 PM)
Okay I'm convinced. Let's put it to atcion.
  Ý kiến của bạn:
Liên kết web

NGUYỄN TẤT THỊNH (Kim Bạch Kim)

Tìm kiếm
Tìm kiếm nâng cao
Chia sẻ Tín điều