Đang tải dữ liệu
Đang tải dữ liệu...


Truyện và ChuyệnHành trình suy ngẫmĐời và ThơBài giảng và trao đổiLiving in TimeData
Đăng nhập | Đăng ký
Hè là việc của Trời. Tình rực lửa là trong Ta…

Mùa Hoa Phượng

04/06/2011 01:15' PM
Tôi từng trải qua những năm tháng thơ ấu sơ tán nơi làng quê, lớn lên vào quân ngũ học thành Kĩ sư ngành điều khiển, là sĩ quan chỉ huy một tiểu đoàn Tên lửa khi còn rất trẻ…Đến hôm nay, giữa Hè vẫn nao nao nhớ về những thởu đã qua…
 
Khi hát Đồng Dao, Ta trở về thơ trẻ

Đồng dao Mùa Hè

28/05/2011 10:12' PM

Tuổi thơ chúng tôi gắn với Bốn mùa Thiên nhiên đẹp như tranh và những bài Đồng Dao phơi phới cái hồn nhiên của Con trẻ.Nhung trong Đồng Dao còn chứa đựng đầy những niềm lạc quan của đời sống, bất chấp những hiện thực gian khổ lúc ấy. Với Tôi, Đồng Dao như một dòng nước sông cho dù có vị ngai ngái của cỏ cây, hay mang nặng phù sa...nhưng nguyên sơ và mát lành thuần khiết như chính Thiên nhiên vậy, và đem đến Tâm hồn tôi sự tinh khôi như mình vốn có...Bởi vậy tôi rất thích tự mình viết Đồng Dao cho mình hát

 
Bố mẹ sinh ra Ta, nhưng Nhân Sinh Quan tạo nên Cuộc đời Ta

Nhân Sinh Quan

27/05/2011 05:22' PM
Định nghĩa : Cách nhìn nhận / quan niệm Chủ quan của một người về tính Khách quan của CS XH từ đó hình thành ( ý nghĩa sống / khuynh hướng tư duy / giá trị cơ bản ) có tác dụng đinh hướng chủ đạo cho nhung hành vi của họ
 
Cách ngôn là cách Bạn phát biểu nhận thức của mình về Cuộc sống

CÁCH NGÔN - VỪA ĐI ĐƯỜNG VỪA GHI CHÉP

25/05/2011 11:52' AM

Tôi có thói quen và niềm vui thích ghi chép hàng ngày bằng những gì có thể…. Lâu dần thành vốn quí trong Nhân sinh quan của mình. Tôi đưa dần vào những trang sách , kết hợp với những kiến giải về những điều liên quan…Và dần dần thoát ly sự ‘tầm chương trích cú’ của Người bằng hành trình trải nghiệm nhận thức từ chính mình hướng ra Thế giới…

 
Những gì đã đi qua làm nặng thêm những gì còn ở lại

Có Một Ngày như thế

23/05/2011 06:02' AM
Tôi có một ngày, không phải là mọi ngày, trong không gian xa tất cả những gì bám trở, để mặc mình trôi theo dòng thời gian của nó...mà cảm nhận sâu thẳm vể bản thân. Rổi trở về thường nhật làm tiếp những gì cần làm trong thời gian, không gian sôi động...
 
'Ta đi theo ánh lửa từ Trái tim mình'

Bao nhiêu...nhưng chỉ 1 chút thôi

21/05/2011 05:29' PM

Bài thơ này của tôi được nhiều Bạn đọc và gửi lên mạng. Tôi luôn man mác vui buồn mỗi khi đọc lại….Hôm nay post lại lên đây để như chia sẻ một nỗi niềm bâng khuâng, nhưng tự tôi tìm lại được nguồn cảm hứng của mình tiếp tục những công việc nhiều khi tưởng như ‘hư vô’ trong đời sống rất thực này….Thật ra chả có gì thuộc về con người lại ‘hư vô’ cả…Tôi lại có thêm năng lượng làm ‘bao nhiêu nữa’ chỉ mong ‘một chút thôi’ như tôi đã từng….
http://chungta.com/Desktop.aspx/GiaiTri-ThuGian/Goc-ThuGian/Bao_nhieu_nhung_chi_mot_chut_thoi/

 
Sự đổ vỡ thực xuất phát từ ảo tưởng

Cuộc sống ! Đừng ảo tưởng

18/05/2011 08:37' AM

Đức Tin luôn luôn tối cần thiết với Cuộc sống con người. Nhưng ảo tưởng lớn nhất và rủi ro ghê gớm là ta tin vào những biểu hiện hình thức trong Cuộc sống xung quanh mà thực không có trải nghiệm về nó. Nhưng nếu phải trả giá cho sự rủi ro đó thì nhiều trường hợp là đổ vỡ lòng tin. Điều quan trọng là Bản thân Ta cần tích lũy những Năng Lực để có sức mạnh và sự tự tin mình có thể đối ứng, đối xử tốt với những vấn đề của Cuộc sống

 
Trang đầu
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
Trang cuối
NGUYỄN TẤT THỊNH (Kim Bạch Kim)

Tìm kiếm
Tìm kiếm nâng cao
Liên kết web