Đang tải dữ liệu
Đang tải dữ liệu...


Truyện và ChuyệnHành trình suy ngẫmĐời và ThơBài giảng và trao đổiLiving in TimeData
Đăng nhập | Đăng ký
Sông ơi trôi đi...Người ơi trong đi...

Suy tư về sông Tô Lịch !

04/05/2012 10:16' AM
Tôi biết mỗi ngày, bao nhiêu người phải đổ mồ hôi từ nắng sớm đến sương tối để mưu sinh vất vả, chèo chống, toan lo khốn khó, vì người khác...mong được chút bình yên trong trẻo.....Nhưng cũng có kẻ chỉ nhận bao điều tốt mà ko có được điều gì hay cho người, thậm chí bao nhiêu tốt đẹp giành cho họ cũng không khiến họ bớt xấu đi được ! Tôi hàng ngày đi qua con sông Tô Lịch, suy tư phản tỉnh... mong cuộc sống được chút tươi đẹp hơn, mong con sông trong trở lại, mong ai đó bớt xấu đi...Người ta đã có thể phục sinh cho dòng Cheongguye, tôi cho rằng trước đó họ đã thay đổi cách sống, cách làm việc đi đến sự tốt đẹp...Chúng ta hy vọng điều đó, ở nước mình, trước hết là sự thay đổi của những Quan chức !
 
Thế giới vốn tươi đep ! Chỉ con người làm biến đổi nó !

Biến thái Nhân sinh

30/04/2012 01:14' PM
Những truyện tôi viết, bao giờ cũng xuất phát từ chuyện có thật trong đời, nhưng gói vào đó những ngụ muốn ý khái quát về cuộc sống! Tôi hay lý giải rằng : người ta gọi Paris là Thủ đô Ánh sáng, vì ngay cả trong cống ngầm cũng không có bóng tối và tội ác ! Thực ra là điều đó không hẳn đúng ở mọi chỗ, mọi lúc. Nhưng tôi cứ muốn nâng lên thành thế như một ý hướng ! Nên tôi viết về một số khía cạnh, nếu thực tiễn cõ tối tăm đi nữa thì cũng muốn thắp lên chút anh sáng phản tỉnh Chân Thiện Mỹ, dù chỉ là chút ít ! Có ánh sáng còn hơn không, vì đó là căn nguyên của Đạo !
 
Văn hoá là quá trình và năng lực tự cải hoá hướng tới Văn minh

Suy tư về Văn hoá hướng tới Văn minh

26/04/2012 09:57' AM
Tôi định nghĩa : Văn hoá là giá trị tinh thần tích luỹ ( vật thể hay phi vật thể ) của một cộng đồng / xã hội được sản sinh tự nhiên và có chọn lọc trong quá trình sống mang tính lịch sử dựng nước, giữ nước...Từ đó hình thành nên những tập tính lề thói, bản sắc phong hoá, tâm lý tín ngưỡng, năng lực văn minh ảnh hưởng cốt lõi vào cách hoạt động sống của từng cá thể trong chính cộng đồng / xã hội đó, đồng thời chi phối phương thức sống mang tính xã hội, các quan hệ ứng xử với các thực thể khác còn lại trong Thế giới...
 
Ta thay đổi ! Ta vượt lên tồn tại!

Thế giới & Con người không ngừng thay đổi...

23/04/2012 03:53' PM
Dòng thời gian chỉ có một chiều : tới Tương lai, trong đó lịch sử Nhân loại là quá trình liên tục thay đổi : hướng tới Văn minh ! Đời sống con người liên tục thay đổi trong chu trình mỗi Kiếp : sinh , bệnh, lão, tử... Tôi cứ tự hỏi: có cách nào khác không nhỉ? Làm gì có thuốc trường sinh bất tử như Tần Thuỷ Hoàng nghĩ ! Decater nói : tôi tư duy là tôi tồn tại ! Nhưng cùng với tuổi, tư duy khô kiệt đi ! Vậy có gì có thể thay thế cho điều đó không ??? Tôi ngộ ra rằng: chính là Nhân Sinh Quan tích cực vậy ! Nhờ thế, từng thời điểm ta luôn tìm thấy Niềm sống đẹp : có ích lợi với đời, thú vị với giá trị bản thân, thăng hoa an lạc được vào Thế giới... Đọc tiếp toàn bài
 
'Trái Đất như giọt nước mắt cô đơn đi trong Vũ Trụ'

Gửi Giọt nước đến Ngày mai

18/04/2012 09:40' AM
Mỗi một ngày... hướng về phía Rạng Đông... Cùng bầu trời tỉnh ngủ, cảm nhận về những đám mây, gió bốn mùa và ánh sáng dịu nhẹ...trước khi làm những việc được cho là lớn lao của lý tưởng và hoài bão...Dần trong thời gian trưởng thành...thay cho điều đó là Tình yêu lúc đầu như giọt nước...rồi thành mây...vần vũ trôi theo từ nắng ban mai..ra biển...rồi kết, rồi rơi, rồi đọng...trên muôn nẻo với bao nhiêu kỉ niệm trong cuộc sống bao la mà mình từng hoà tan vào... Chả có gì dừng lại, cứ tiếp đi... Điều đẹp đẽ nhất như trong dĩ vãng, nhưng niềm hy vọng nhất lại đặt ở ngày mai ! Giọt nước như tìm thấy ý nghĩa TY của nó trong những làn mây dưới ánh sáng và bầu trời..

 
Ta kiểm chứng ! Ta ngộ Đời ! Ta dẫn dắt Cuộc sống !

Trình độ Tri thức sống cao là chứng nghiệm

16/04/2012 07:47' PM
Bài viết này bổ xung, mở rộng tiếp cho bài viết trước của tôi "Điều tra xã hội học'....Muốn cảnh tỉnh cho một thực trạng khá phổ biến trong 'cách nghĩ của cái đầu khôn' trong phòng giấy và ' làm việc bằng cái lưỡi' trong nhiều cuộc nghị sự của nhiều người, ở nhiều nơi... Cũng có ý muốn nói thêm về cái cách đi Chùa cúng bái về nhưng chả làm gì cho đúng Đạo, vì không thấu hiểu được lời của Phật dặn : 'Khi ngươi đang đi đến Ta, người chứng kiến hành vi của ngươi ! Khi ngươi đã đến Ta, Ta chứng giám tâm thái của ngươi ! Khi ngươi trở về phải tự kiểm chứng ngươi để đắc ngộ !"

Hơn thế, như các bài viết khác của tôi, luôn chứa đựng những nỗi niềm về Cuộc sống nhân gian...
 
Nhân Quả là nghiệm của cuộc sống, cần sự phản tỉnh của Tâm Trí

Sự tỉnh ngộ của Tâm Trí

10/04/2012 01:55' PM
Tôi mượn một cốt ý rất ngắn là : Quảng đại của Nhà Phật để viết truyện này và phát triển nghĩa của nó là phản tỉnh, khai mở Tâm Trí hướng Thiện! Nếu không sự quảng đại sẽ không có sức sống, chỉ còn là ý bỏ qua, tha thứ cho mọi sự vẫn tồn tại bất Thiện theo cách của kẻ xấu ! Tôi cũng tiếp diễn dòng suy tưởng của mình về phạm trù Nhân Quả vốn là một điều phải trải nghiệm chứng thực đến tận cùng trong cuộc sống mỗi người để khỏi hồ nghi ! Truyện thì hư cấu nhưng tính thực của nó là sự phản ánh và quan chiêm được vào đời sống. Mỗi khi muốn viết một truyện gì hay, tìm quanh ở hiện tại có vẻ khó, nhìn sâu vào quá khứ bể khổ của chúng sinh lại thấy vô vàn…chắc sau này cũng vậy ! Nên Hiện tại chủ yếu là tổng kết và phản tỉnh, điều chỉnh! Tôi Truyền bá, Reo rắc, Thức tỉnh vì thế !
 
Trang đầu
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
Trang cuối
NGUYỄN TẤT THỊNH (Kim Bạch Kim)

Tìm kiếm
Tìm kiếm nâng cao
Liên kết web