Đang tải dữ liệu
Đang tải dữ liệu...


Truyện và ChuyệnHành trình suy ngẫmĐời và ThơBài giảng và trao đổiLiving in TimeData
Đăng nhập | Đăng ký

Nỗi niềm tự do

Nguyễn Tất Thịnh10:05' AM - Chủ nhật, 24/04/2011

Trong vườn nhỏ nhà tôi có treo một cái lồng mây rất đẹp, nuôi trong đó một con chim Sáo mỏ vàng. Hàng ngày cô giúp việc cho nó ăn và phun lên bộ lông vũ mượt mềm của nó những tia nước nhỏ mát mẻ, chắc nó thích lắm và cứ nhảy rinh rích trong lồng, trông thật vui nhộn.

Một lần cô giúp việc về quê, tôi cho Sáo ăn rồi quên không đóng cửa lồng cẩn thận. Sáo bay đi mất. Tôi thấy buồn trống vắng nhưng tự an ủi rằng : thôi, mình đã thả về Sáo về khung Trời của nó. Vài hôm sau tôi đã nguôi buồn nhớ con chim Sáo của tôi, đi ra vườn, đưa mắt như thói quen nhìn về chiếc lồng đã trống vắng, thì lạ chưa, trong đó có những 2 con chim Sáo. Con chim cũ của tôi đã rủ thêm được một cô Sáo khác vể ở cùng nó trong cái lồng quen thuộc. Trông chúng có vẻ rất mĩ mãn.

Tôi gọi cô giúp việc ra chỉ cho cô ấy thấy. Cô ấy hỉ hả bước tới đóng ngay cái lồng vào để hai con chim không bay đi được nữa, và hồ hởi nói: từ nay chúng ta đã có hai con ông ạ. Tôi buồn buồn bảo : thôi cô hãy để kệ chúng, và hãy bỏ cái cửa lồng kia đi để chúng được tự do mà đi hay ở, lúc nào chúng muốn.

Thực ra tôi không thấy còn thích nổi con chim Sáo của tôi nữa, nó thích cảnh ‘chim chậu cá lồng’ cho dù no đủ và yên ổn hơn bầu trời của nó. Nhưng chính tôi với sở thích ích kỉ của mình cũng có lỗi đấy chứ. Hơn nữa con Sáo của tôi nó đã cảm thấy ‘hạnh phúc’ với bạn tình của nó thì bầu trời mà tôi gán cho những ý nghĩa to lớn kia, biết đâu không còn mấy ý nghĩa với nó nữa chăng?

Có Hiền triết nói : ‘kẻ nào cảm thấy sung sướng trong nô lệ thì kẻ đó tồi tệ ngàn lần hơn những kẻ nô lệ’… Cũng bởi vậy mà tôi đã mở cửa lồng cho Sáo để tôi không phải chúng kiến thêm một điều ‘tồi tệ’ – Sáo à, từ nay hãy coi cái lồng đó là cái tổ của mày, nó có thể ở trên cành cây trong rừng, trên vách núi, hay trong khu vườn này, hãy sống như mày muốn nhé!


Chiến thắng vị kỷ - Cái tôi tầm thường

Tôi được dự 1 buổi giao lưu biểu dương những cá nhân tiêu biểu của một bệnh viện quân y. Có câu chuyện về 1 cô y tá trưởng, tôi xin được kể ra đây :

Khoa cô làm việc là khoa nội tiết. Theo sáng kiến của cô, Trưởng khoa cho triển khai chương trình “ Phòng bệnh kiểu mẫu” và do cô phụ trách.

Một ngày kia, có bệnh nhân mới đến. Anh ta thay bộ quần áo bệnh nhân xong bèn treo bộ quân phục của mình lên tường. Cô nhắc nhở : anh làm ơn gấp lại cho vào chiếc tủ cá nhân kia. Anh ta quay lại trừng mắt, giọng gắt lên : Cái gì, nhét vào cái tủ bé tẹo kia có mà làm nhàu bộ quân phục trung tá của tôi à? Tôi cứ treo ở đây. Dạ, nếu anh gấp cẩn thận lại thì cũng không nhàu đâu – cô nhỏ nhẹ. Tôi không gấp, tôi cứ treo ở đây…

Cô tiếp tục nhẹ nhàng bảo : tôi sẽ gấp gọn lại giúp anh và xin hứa không làm nhàu nó. Sau mỗi câu nói cô tiến về phía anh một bước, tay chìa ra thiện chí…

Cuối cùng người quân nhân – bệnh nhân kia cũng đành để cô gấp lại bộ quân phục cho mình. Gấp xong, để vào tủ cô mỉm cười : thưa anh, anh thấy thế nào, bộ quân phục của anh vẫn rất đẹp đấy chứ – cô đứng lên nhìn anh. Anh bệnh nhân – quân nhân không nói gì, lặng lẽ nhìn theo cô đang bước nhanh ra khỏi phòng.

Có một điều gì đó đã bừng tỉnh trong anh. Sau này trở lại tìm gặp cô y tá trưởng anh cảm ơn cô rằng : trong cuộc sống và công tác của anh đã có rất nhiều thay đổi tiến bộ từ cái hôm anh cảm nhận được từ điều cô đã làm. Người ta hỏi cô rằng cô vui vì đã giữ được quy chế của phòng bệnh? Đã làm cho anh bệnh nhân phải tuân thủ? Cô nói: Không phải thế, niềm vui ở chỗ người khác thấy điều mình làm là đúng, và giúp họ thấy nên làm điều đúng ở mọi chỗ mọi nơi.

Số lượt đọc:  460  -  Cập nhật lần cuối:  25/04/2011 09:33:11 PM
  Trao đổi/Nhận xét/Bình luận:Tổng số:  3
Trao đổi một chút với bạn Huy Minh
lyvt  - Email:  xxxx@gmail.com   (10/11/2009 03:37:38 PM)
Bạn Huy Minh "Quả là có rất nhiều điều có thể thảo luận về sự cam phận kể cả câu của nhà hiền triết nọ: “kẻ nào cảm thấy sung sướng trong nô lệ thì kẻ đó tồi tệ ngàn lần hơn những kẻ nô lệ”, dĩ nhiên nếu kiếp nô lệ thì hơi quá, nhưng nếu xã hội loài người không có trật tự, không có thứ bậc, không được phân công, không được “lập trình”, không có “số mệnh”,… thì có lẽ còn nguy hiểm hơn vì sự hỗn loạn, tranh giành".

Có lẽ đoạn trên bạn nhầm lẫn khái niệm "nô lệ' Chữ nô lệ bạn dùng với nghĩa là người cam phận ở địa vị thấp kém hơn người khác, chẳng hạn như ví dụ của bạn là "người giúp việc". Nhưng theo tôi trong câu chữ của nhà Hiền Triết kia, Nô lệ có nghĩa là ngược lại của Tự do - là một phạm trù rộng lớn hơn nhiều so với địa vị, thứ bậc trong XH. Bởi vì Tự do luôn phải được đặt trong những ràng buộc cần thiết. Bàn về chủ đề tự do con người có lẽ là dài lắm. Trong bài viết của tác giả, tôi không để ý đến chuyện có thật hay không, tôi chỉ thấy đồng cảm với tác giả ở chỗ, xa xót cho chú chim kia dù đã được mở lồng, vẫn - cho dù là đã bị huấn luyện- không dám bay về với trời xanh vốn là chỗ đích thực của nó!
Vài ý ngẫu hứng
Nguyễn Văn Việt  - Email:  Vieetjnguyenvanviet1979@gmail.com   (10/11/2009 03:36:57 PM)
Chuyện "cá chậu, chim lông" này không mới. Nếu bác Thịnh học về Sinh Học thì thấy loài chim nuôi tạm không bao giờ rủ "bạn" về sống trong lồng. Những con chim bị "nghiện" ăn muối có thể lẩn quẩn với chủ, nhưng cũng không rủ bạn. Phải là động vật nuôi đã quen thuộc từ xa xưa cơ, nhưng cũng rất hiếm. Và chúng càng hiếm chịu vào "lồng" hay chuồng. Nhưng thôi, đây chỉ là cái cớ để lý sự chuyện triết học.

Hiện nay, các nhà giáo dục nói nhiều về triết lý, nhưng chỉ là phê phán triết lý cũ mà chưa thấy ai đề ra triết lý mới, phù hợp. Hy vọng bác Thịnh sẽ có bài về chủ đề này.
Bình luận thêm
Huy Minh  - Email:  thminh07@yahoo.com.vn   (10/11/2009 03:36:04 PM)
- Về câu chuyện thứ nhất: Quả thực tôi không tin lắm về chuyện chim của anh Thịnh lại rủ được bạn tình về cái lồng sơn son thiếp vàng của anh. Sáo đã được Tạo hoá lập trình để là một con chim, mà loài chim phải sống giữa thiên nhiên cho dù đầy rủi ro bất chắc, thậm chí vô cùng khắc nghiệt để tồn tại. Cũng có chuyện chó hoặc ngựa nuôi bị lạc (ở những vùng xa xôi không có cẩu tặc hoặc kẻ trộm trâu ngựa) sau một thời gian trở về nhà chủ cùng với chiến lợi phẩm là chó hoặc ngựa. Chim, Sáo ít thông minh và gắn bó với con người hơn chó, ngựa.

Nhân đây nói sang chuyện khác, gần đây nhiều gia đình khá giả có thuê người giúp việc. Thôi thì đủ chuyện hay dở về người giúp việc, người ta thường phàn nàn rằng các ôsin thường quá trớn, yêu sách, lười biếng, không biết thân biết phận, không có được sự “trung thành” cần thiết. Xem phim nước ngoài thấy họ đâu ra đấy, người quản gia, người làm công, ai việc nấy răm rắp như máy. Phải chăng tây họ tự do nhưng khác ta? Việt Nam từ xưa không có chế độ chủ nô nên con người bình quyền, người giúp việc trong gia đình được xem như người thân, cùng lắm gọi là “gia nô”. Quả là có rất nhiều điều có thể thảo luận về sự cam phận kể cả câu của nhà hiền triết nọ: “kẻ nào cảm thấy sung sướng trong nô lệ thì kẻ đó tồi tệ ngàn lần hơn những kẻ nô lệ”, dĩ nhiên nếu kiếp nô lệ thì hơi quá, nhưng nếu xã hội loài người không có trật tự, không có thứ bậc, không được phân công, không được “lập trình”, không có “số mệnh”,… thì có lẽ còn nguy hiểm hơn vì sự hỗn loạn, tranh giành.

- Và câu chuyện thứ hai: Nữ y tá trưởng đẹp quá!. Nhưng ai đó chiến thắng được “cái Tôi vị kỷ tầm thường” thì có thể nói là thành Phật rồi đấy, hoặc có thể thắng lúc này nhưng sau đó lại thua ngay đấy. Cuộc đời con người là là vậy mà, đó là một chuỗi các phép thử và sửa, chỉ có những bậc giác ngộ mới có đủ đức tin để chiến thắng hoàn toàn được cái Tôi tầm thường để nhảy vọt lên một tầm cao mới.
  Ý kiến của bạn:
NGUYỄN TẤT THỊNH (Kim Bạch Kim)

Tìm kiếm
Tìm kiếm nâng cao
Liên kết web